Quên mất vầng trăng khuyết hay tròn

Em khoe môi mắt chẳng còn son

Tự tin như gái xuân mười tám

Mỗi bước em đi, kệ méo tròn

 

Tự thấy mình nhàn nhạt

xếp bút nghiên đi nằm

lá hờn ai lá rụng

lòng còn nhiều tơ giăng

 

Thời gian trôi

ta trôi

con chữ nằm ỳ trong khung cửa kính

 

Nhìn những mùa hè trôi

đếm tuổi mình qua gió

lá phượng rơi đầy tay

mà tình chưa dám ngỏ

 

Giữ ngọn lửa Quang Trung thần tốc

Năm mươi năm cười khóc đã nhiều

Thịt da thay đổi bao nhiêu

Trường tôi đó với bao điều buồn vui

 

Em đi...

con đường đá càng dài

con suối nước khô khan

lá rừng lưa thưa dần

 

Thiết kế Website tại Saco.vn

Top