Nỗi đau mỗi khi được hóa giải bằng nghệ thuật, nó trở thành vị thuốc tinh thần kỳ diệu vực con người đứng dậy. Đọc Minh Đan, tôi nhận rõ điều ấy: tan bờ rồi/ sóng không buồn vỗ/ muối không buồn mặn/ em buồn gói tên anh vào ngọn trắng/ dưới lòng sâu nụ hôn/ cát (Biển mặn).

 

Tôi quen Minh Đan với biệt danh Lọ Lem Đất Võ, thế mà thắm thoát đã gần hai năm cái ngày đầu tiên trên Vnweblogs.com có một thi nữ có cái tên khiêm nhường là Lọ Lem Đất Võ - phóng viên Minh Đan xuất hiện.

 

Có phải điều tôi nói về bài thơ này là không chính xác chăng? Đây là điều mà mọi người mọi đọc giả mọi nhà thơ và giới phân tích văn học đang nghi ngờ. Liệu một nữ thi sĩ trẻ như vậy sẽ làm được gì sau khi bị tổn thương rất nặng về tình cảm riêng tư của mình? Tôi đang bắt đầu làm một cuộc gặp gỡ giữa những người đồng điệu về thơ Minh Đan...

 

Tôi miên man trong dòng cảm xúc suy nghĩ về bài thơ “Xin lỗi anh!” của nữ nhà báo, nhà thơ Minh Đan. “Xin lỗi anh!” rút trong tập thơ “Tình riêng”, năm 2008 – nhà xuất bản Hội Nhà văn.

 

Tôi may mắn cầm trên tay tập bản thảo Tình riêng của nữ nhà báo trẻ Minh Đan. Đọc xong tập thơ, tôi thật sự xúc động trước một hồn thơ trẻ trung, đa sầu, đa cảm của một người làm báo…

 

Giữa một đô thành hoa lệ, trong cơn lốc xoáy của thơ tân hình thức, thơ sex, tác giả nữ thế hệ cuối 7x Minh Đan lặng lẽ đi trên một lối riêng, không ồn ào, không khoa trương, không thét gào. Hình như Minh Đan mượn thơ để giải bày tâm sự đời mình hay nói đúng hơn là một phần đời nồng nàn yêu thương, nhưng tận cùng đau khổ.

 

Thiết kế Website tại Saco.vn

Top