Thơ Nguyên Trân

Sinh trưởng ở Hà Nội, nhà thơ Nguyên Trân tên thật là Thu Hà, tốt nghiệp ngành quan hệ quốc tế, hiện chị đang sống và làm việc tại TP.HCM. Từng là học sinh chuyên văn từ thời còn học cấp 2, Nguyên Trân yêu thơ và bắt đầu làm thơ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, thế nhưng mãi đến nay chị mới có thời gian và điều kiện để xuất bản tập thơ đầu tay mang tên Cỏ không tên.

 

Với Nguyên Trân, thơ là một sự giải toả nỗi niềm, là những tâm sự thông qua ngôn ngữ thi ca được trải lòng trên trang giấy. Đôi khi những hình ảnh đời thường cũng được người thơ ghi nhận bằng sự xúc cảm sâu lắng để hình thành những câu thơ súc tích và cô đọng. Ban ngày bộn bề công việc “cơm áo gạo tiền”, chị thường tranh thủ viết vào đêm khuya hoặc trên những chuyến xe đi công tác.

 

LUYẾN THƯƠNG

 

Có những dòng sông thẫn thờ buông cánh mỏi

Chợt dừng sóng đợi

Giấc hoài thu...

 

Có những chiều vương nhè nhẹ bao lời ru

Say giấc hương nhu

Giữa nồng nàn...

 

Có những đêm trường thoáng ảo ảnh nhẹ lan

Chập chờn rồi tan

Trong gió lộng...

 

Có những chốn hẹn run run triền hương mộng

Khắc khoải hoang trống

Chút thề xưa...

 

Có những con đường hun hút trải ngập mưa

Loang loáng bóng thừa

Lạnh bờ vai...

 

Có khoảng trời riêng buông dài theo lối quặn

Quyện mãi chiều lặn

Con nước quên...

 

Có bờ cát trắng ngong ngóng thủy triều lên

Thì thầm gọi tên

Thèm vỗ về...

 

Có giọt nắng loang rủ rê từng sợi vắn

Trên từng bước ngắn

Vọng non ngàn...

 

Có đám mây hồng mang đậm tình chứa chan

Vờn núi gợi hoan

Hoá bồng bềnh...

 

 

GẬP GHỀNH

 

Lặng lẽ

Cuối ảo ảnh đường đời

Ngàn tia nắng như chẳng ngời lên mãi

Trời run rẩy tô mây màu hoang hoải

Sương giăng mắc lòng

Hoa gọi hồn ai

Phiêu diêu cực lạc hoài

Chốn ấy...

 

Riêng mang

Khắc khoải đắm u hoài

Sương giăng mộng cuối đường vương ngõ tối

Gió mờ trôi ghềnh thác đọng băng khuya

Ảo ảnh vô thường

Đơn côi chiếc bóng

Thầm hỏi hương thời gian

Về đâu...

 

Dạ gửi

Lớp lớp mộng yêu đương

Gió tràn hoan cõi lòng mang nắng sáng

Trăng tàn

Xé màn đêm vầng dương rạng

Tình ái mênh mang

Lứa đôi vui vầy

Ngọt bùi cùng chung tay

Hạnh phúc...

 

VỀ PHỐ

 

Em về phố

Chút se se ve vuốt tóc mềm

Phố ôm em

Đầy hân hoan bao dung êm ái

 

Đêm âm thầm nhẹ trải

Ru giấc em nồng nàn

Hương hoa bưởi mê mải

Lan dìu dịu chứa chan

 

Văng vẳng điệu nhạc buồn

Dưng nhớ người dưng quá

Phố xưa bỗng hoá lạ

Thiếu một làn hương quen

 

Phố vẫn dậy nồng men

Của một thời ngốc nghếch

Chập choạng những ánh đèn

Chao lòng đường bạc phếch

 

Bánh xe lăn mải miết

Trốn chạy khỏi phố đông

Bao ồn ào náo nhiệt

Phố ngậm cho đầy lòng

 

Em thả lỏng

Hoà tan vào phố

Phố nhấn chìm

Một buổi em xưa...

NGUYÊN TRÂN

Share on Myspace

Các bài khác

Thiết kế Website tại Saco.vn

Top