Thơ Trần Thế Vinh

Hai anh em tôi chưa từng có dịp gặp nhau ngoài đời thực, chỉ là biết nhau, đọc thơ nhau từ rất lâu, mười năm có lẽ. Còn nhớ năm 2008 khi tôi đăng bài thơ Ngẫm viết về nghề báo trên yahoo 360 độ, anh Vinh đã để lại nhận xét đại ý khen tứ thơ hay. Sau này khi chuyển qua mạng vnweblogs, chúng tôi vẫn thường ghé nhà đọc thơ nhau, trân trọng nhau, nhưng rồi vẫn là bạn văn chương trên mạng. Và hôm nay, bất ngờ anh gửi tới email tôi chùm thơ với những vẻ đẹp "huyền ảo như hố sâu nước mắt”, tôi thích thú chia sẻ ngay đến bạn đọc. Mời cùng tôi lắng lòng với giọng thơ đậm miền sông nước Cửu Long - nhà thơ Trần Thế Vinh.

 

CÂU THƠ GỬI TRƯỜNG SA

 

Cây cỏ Trường Sa

mới mọc

đã thấm đậm màu da dân tộc

xanh xanh ngọn lúa đồng bằng Cửu Long…

 

Nước biển Trường Sa

mằn mặn ngọn gió vắt qua Đèo Cả

mang máu cha anh thấm cột chủ quyền

trăm ngàn câu thơ

thao thức…

 

Hạt sỏi Trường Sa

dính từng giọt mồ hôi trai gái Việt

sấm sét bão giông ở Trường Sa

triệu triệu con tim

trông ngóng…

 

Câu thơ này

Xin gởi vào cột mốc Trường Sa!

 

* * *

 

TRÊN ĐỈNH THẤT SƠN

 

Vồ núi Cấm

Phật Di Lặc cười nghiêng thế gian

Động Thủy Liêm huyền ảo như hố sâu nước mắt

Bốn phương vũ trụ xoay tròn

Đêm. Những giọt sáng luân hồi chớp tắt.

 

Chùa Vạn Linh Chuông vọng ba hồi phật, pháp, tăng…

Xao xác niết bàn cõi xuân xanh

Giấc đêm tỉnh thức cùng cây thở

Dòng kinh luân hồi

Nở sáng sao khuya…

 

Đêm Thất Sơn

Hoa Thạch lục cựa mình, vừa nở

Ngàn cây vừa mọc lá rung rinh

Sương khuya đầm đìa lạnh tóc hoa râm

Chỉ nơi con tim biết yêu đang ấm.

 

Trên đỉnh núi

Cao chót vót tình yêu ta chinh phục

Gặp vạn loài hoa

Đánh thức nỗi cô đơn

Vì biết qua đêm ta phải xuống

Giữa đời thường phù phiếm cõi nhân sinh.

 

* * *

 

TẢN MẠN DỌC ĐƯỜNG TÂY BẮC

 

1. Suốt ngày mưa đứng, lưng chừng dốc

Chiều ướt Mộc Châu mây lưa thưa!

 

2. Gặp em gái Thái trên Sầm Nứa

Dệt hoa văn khéo tựa chỉ thơ

Hồn ta như chạm vào cáo chỉ

Đêm miền cao hun hút thác ghềnh…

 

3. Sương phủ Hoàng Liên, trắng Sa Pa

Ơi tình nhân về tay ấp mặn mà

Chia củ khoai lùi cầm tay quả trứng

Cùng trải lòng ngọn lửa canh khuya!

 

4. Đường trơn thác đổ, mây giăng giăng

Tây Bắc. Giang hồ mới nửa canh trăng

Chưa bén sương mơ nhớ ơi là nhớ

Dạt khói đồng bằng, rơm rạ mùa riêng…

 

* * *

 

BẰNG GIANG

 

Khua sóng sông Bằng

Nghe gió bắc phong rung rinh ngọn thác

Từ nguồn sữa mẹ Cao Giang mộc mạc

Ngọt như em gái Tày

Nắn nót chữ ca Then…

 

Ẩn khúc sông Bằng

Nhìn lão tiều phu vót cần đàn Tính

Thả lên sông quê tiếng đàn cảm hứng

Nuôi cá Việt trôi qua

Phương Bắc chập chùng…

 

Cạn chén rượu ngô bản làng ngọt mật

Ta như rớt giọt nước mắt làm sạch cái nhìn

Núi đá bốn phương lắng qua cửa sổ

Ngỡ Bằng giang dậy sóng đa tình.

 

Lên…

Xuống…

Vượt đèo…

Rồi cũng chia tay

Gởi lại bạn bè những viên sỏi cứng

Nắng mưa…

Thác ghềnh…

Trường tồn bền vững

Giữa lòng nước xoáy Cao Giang!

TRẦN THẾ VINH

Các bài khác

Thiết kế Website tại Saco.vn

Top