Thơ Hoàng Xuân Tuyền

Tôi nghĩ, phẩm cách của mỗi thi sĩ là vậy. Một khi một người nào đó đã trót sinh ra để gánh nghiệp hoặc tạo nghiệp thi sĩ, thường thì hoặc anh ta không thể bỏ thơ hoặc thơ không thể bỏ anh ta. Đến Tự do, thơ Hoàng Xuân Tuyền tạo ra sự đột biến. Dấu ấn thời cuộc và dấu ấn cá nhân rất rõ. Điểm xuất phát và đích đến rất khác. Cách viết, cách nói rất khác… Và tôi tin, trước Hoàng Xuân Tuyền, chưa có ai có hẳn một tập thơ hướng về tự do, đặt tên là tự do như anh.

 

LỤC BÁT TỰ DO

 

1.

Tự do nào! Tự do nào!

Tự do ta dắt ta vào miền thơ

Con đường lục bát cam go

Bao con chữ mất tự do thành vè.

 

2.

Tứ mờ mịt, lời lê thê

Nửa phố thị, nửa thôn quê - nửa mùa

Tưởng rằng trí tuệ có thừa

Kỳ tình lú lẫn ngu ngơ đứng đầu.

 

3.

Tự do? Ai bảo sao đâu!

Mỗi dòng mỗi nản, mỗi câu mỗi buồn

Tự do chấp chới cánh chuồn

Một mình một bước một đường một xa.

 

4.

Tự do đây. Tự do mà!

Tự do đáy giếng cũng là tự do?

Trời kia - nắp ấm tròn vo

Hé mắt ếch, cất tiếng ho: - Xin chào!

 

5.

Tự do nào! Tự do nào?

Tự do thét, tự do gào - tự do?

Kiếm tìm lục bát quanh co

Bước cao bước thấp lò dò ta đi.

 

6.

Tự do nhất, tự do nhì

Tự mình mình đã biết gì tự do.

Vần vèo thêm quẩn chân thơ

Non tay biết đến bao giờ hết non.

 

7.

Tự do mất, tự do còn

Tự do dựa dẫm héo mòn tự do.

Ý gầy guộc, nghĩa ốm o

Lo trâu sứt sẹo, sợ bò trắng răng.

 

8.

Tự do cây - ngát hương xanh

Tự do ta - ngọt đầu cành chiêm bao.

Tự do! Nào tự do nào!

Tự ta chọn, tự mình trao cho mình.

 

9.

Tràng giang đại hải linh tinh

Đương đà lục bát, bất thình lình ... tự do

Ta tự do - Thơ tự do!

 

 

TIẾNG VIỆT TÔI

(Bùn ư? Thì tôi viết về Tiếng Việt tôi)

 

Sống

có khi

nụ cười phơi trên sân khấu

giọt nước mắt ẩn sau cánh gà.

 

Không gì lạ.

 

Rồi thì bùn

rồi thì đất

xác thịt rồi là thế

một lần được sinh ra.

 

Thời gian

rồi gạt tất cả chúng ta khỏi ánh sáng

như bàn tay số phận

gạt những quân cờ

khỏi cuộc chơi.

 

Không gì mới.

 

Dù thế nào

ngày mỗi ngày

vẫn nhớ:

Cha mẹ ta

Tiếng Việt ta

Cho ta hồn vía thịt da làm người.

 

 PHÚT BÙ GIỜ CỦA CUỘC CHƠI DƯƠNG GIAN

 

- Sao chỉ còn cái tối cái tồi cái tội?

Cái Tôi của tôi đâu?

Tôi mất Cái Tôi rồi!

  

- Ai nhặt ₫ược

ai lỡ cầm nhầm

thì cho người ta xin.

Ai bỏ tiền mua

thì làm phúc làm ơn

cho người ta chuộc.

 

- Tôi mất Cái Tôi rồi!

Cái Tôi của tôi đâu?

 

- Này những tay móc túi

hay những kẻ cướp đường:

cuộc sống dương gian

mỗi người chỉ một

mỗi người riêng một Cái Tôi

thó đoạt của người ta

làm gì thứ ấy

trả đi thôi.

 

- Làng nước hỡi…

Bớ người ta…

 

- Cái Tôi

mỗi người tạo dựng

cuộc đời định danh

nào phải phần quà tài trợ

gói sẵn

tất tật

chia đều.

Mất?

Thương ơi!

HOÀNG XUÂN TUYỀN

Share on Myspace

Các bài khác

Thiết kế Website tại Saco.vn

Top