1. Năm hai mươi tuổi, tôi về làm dâu nhà má. Lúc đó má 40 tuổi. Nhà chồng tôi bé tí, đầu thừa đuôi thẹo. Tôi lấy ổng vì sự mai mối của người chị cùng chỗ làm. Lúc ổng đến nhà chơi, tôi còn đi chơi với bồ chưa về. Thế mà tôi quyết lấy ổng chỉ vì nhà ổng con một. Hơn nữa, mẹ tôi nói con gái lớn rồi, để lâu không lấy chồng dễ sinh hư. Một mẹ một con, bố ổng chết hồi nào không biết. Nhưng cái nhà một mẹ một con nhìn rất chán. Chật chội, như cái áo rách vá mãi vẫn thủng.

 

Nhi lại về trễ. Đây là lần thứ tư trong tuần Nhi đi quá nửa khuya mới về. Lần nào Nhi cũng rón rén mở cổng, rón rén tránh những vật dụng xung quanh để lên căn gác nhỏ. Sau đó lại khẽ khàng đẩy cửa vào phòng, lục đục một hồi rồi cũng yên vị bên con bạn đang ngon giấc, chờ đợi giấc ngủ muộn màng. Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi những tiếng léo nhéo và âm thanh va vào nhau của những thanh sắt nằm ngang dọc lối đi.

 

Đi ngang xe kẹo bông, con đòi mua. Mẹ ngần ngừ, kẹo bông có gì ngon, toàn là đường hóa học và phẩm màu thôi mà! Mà xe mình đã đi qua mất rồi, thôi vậy nhé!

 

Trên đời, có chuyện người giống người đến vậy ư? Giống lắm. Giống hệt. Giống như in. Như thể hai giọt nước từ cùng một nguồn.

 

Từ trên đồi cao nhìn xuống, giữa đại ngàn mênh mông xanh ngắt, đám rẫy của anh Khan nhỏ như một chiếc chiếu, màu nhạt lá non. Tôi lặn lội tìm đến giang sơn biệt lập của anh khi mùa bắp đang rộ trái.

 

Anh chỉ cần bước một bước thôi, còn chín trăm chín mươi chín bước còn lại cứ để em….

 

Thiết kế Website tại Saco.vn

Top