Vẫn hồn cốt quê hương đất Quảng, vẫn tinh thần văn hoá xứ Quảng, nhưng thơ Đỗ Thượng Thế mang lại một giọng điệu mới, gần gũi mà khác lạ, đắm say mà tinh lọc trong một dòng chảy xúc cảm ngôn ngữ hiện đại giàu cá tính. Ngoài tài năng thi ca, Đỗ Thượng Thế còn cho thấy sự lao động nghiêm cẩn, công phu trên từng câu từng chữ, không chỉ tái hiện và lưu giữ ký ức mà còn hiển lộ giấc mơ tạo sinh.

 

Cây bút trẻ Nguyễn Hồng sinh năm 1981, hiện là cử nhân luật, công tác tại Phòng Thanh tra, Sở Khoa học và Công nghệ tỉnh Nghệ An. Với nghề nghiệp tưởng chừng “khô khan” ấy, ngỡ như chẳng dính dán tới văn chương, vậy mà năm 2014, khi chị xuất bản tập truyện ngắn “Vết nhớ” đã được biết đến như một cây bút văn xuôi triển vọng. Và gần đây, Nguyễn Hồng tiếp tục cho ra mắt tập thơ đầu tay “Ví dụ anh”. Thơ của chị nũng nịu, đa đoan, không chú ý nhiều tới lập tứ mà để cho tình cảm tự dẫn dắt ngôn ngữ...

 

"Thơ đối với tôi như một mạch thở. Mỗi ngày, tôi dành nhiều thời gian để trải nghiệm và chiêm nghiệm, bằng tất cả cảm xúc và ngôn ngữ cưu mang. Khi đó, cảm tưởng như mình đang bay trên tầng tầng ngữ nghĩa…" - đó là lời tự sự của cây bút thơ trẻ Kai Hoàng. Đọc chùm thơ và dừng lại ở cảm xúc: "Tôi rớt qua những trận mưa dính bùa ngải/ đổ ầm ào trên khuôn ngực của mùa hè..." bỗng hiện lên một Kai Hoàng trẻ trung đến già dặn. Trân trọng giới thiệu chùm thơ của cây bút sinh năm 1988. Thân mời bạn đọc, bạn viết cùng sẻ chia.

 

Sinh trưởng ở Hà Nội, nhà thơ Nguyên Trân tên thật là Thu Hà, tốt nghiệp ngành quan hệ quốc tế, hiện chị đang sống và làm việc tại TP.HCM. Từng là học sinh chuyên văn từ thời còn học cấp 2, Nguyên Trân yêu thơ và bắt đầu làm thơ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, thế nhưng mãi đến nay chị mới có thời gian và điều kiện để xuất bản tập thơ đầu tay mang tên Cỏ không tên.

 

Chung Bảo Ngân quê ở Tam Bình, Vĩnh Long. Hiện là sinh viên năm cuối Khoa Văn học & Ngôn ngữ, trường Khoa học - Xã hội & Nhân văn TP.HCM. Đồng thời, là thành viên Câu lạc bộ Cây Bút trẻ. Thơ Ngân bình dị, mộc như chính tính cách em. Hãy cùng tôi đọc thầm chùm thơ em để thấy người trẻ đôi lúc cũng cô độc trên con đường đầy nắng của chính mình...

 

Tôi nghĩ, phẩm cách của mỗi thi sĩ là vậy. Một khi một người nào đó đã trót sinh ra để gánh nghiệp hoặc tạo nghiệp thi sĩ, thường thì hoặc anh ta không thể bỏ thơ hoặc thơ không thể bỏ anh ta. Đến Tự do, thơ Hoàng Xuân Tuyền tạo ra sự đột biến. Dấu ấn thời cuộc và dấu ấn cá nhân rất rõ. Điểm xuất phát và đích đến rất khác. Cách viết, cách nói rất khác… Và tôi tin, trước Hoàng Xuân Tuyền, chưa có ai có hẳn một tập thơ hướng về tự do, đặt tên là tự do như anh.

 

Thiết kế Website tại Saco.vn

Top