Thông tin về việc một cô giáo ở huyện Bến Lức (tỉnh Long An) phải "quỳ gối xin lỗi phụ huynh" là một "cú tát" vào truyền thống tôn sư trọng đạo của người Việt Nam

 

Hôm qua chị Nhung mang một triệu đồng từ Sài Gòn về quê ăn Tết. Chị Nhung có đôi mắt đen dưới vành nón lá, 40 tuổi, quê ở Bình Định. Nửa đời chị đã gánh bánh tráng trộn đi khắp Sài Gòn. Dấu vết chị không bao giờ muốn khoe là vết sẹo chai cứng, to bằng quả trứng vịt màu tím, lõm một miếng trên vai.

 

Tôi đã trải qua nhiều cung bậc cảm xúc bóng đá, trên rất nhiều cương vị khác nhau, đến mức ngỡ như khó có một trận cầu nào có thể khiến mình bay bổng được nữa. Nhưng đến khi chứng kiến U23 Việt Nam loại Qatar để ghi tên mình vào trận chung kết, tôi biết mình đã gặp một điều thần kỳ chỉ có trong giấc mơ.

 

Ngày U23 trở về, tôi đã khóc khi thấy những người hùng thân thương của mình tay gặm bánh mỳ, tay vẫy người hâm mộ, vật lộn cả ngày trời sau một ngày đã kiệt sức vì quyết chiến trong bão tuyết. Các em vừa mới khiến tôi tin rằng bóng đá đang được xây từ nền, nhưng những gì diễn ra hôm qua tại quê nhà lại khiến tôi nhận ra: chúng ta vẫn đang làm từ nóc.

 

Khá sốc khi chợt hỏi một vài chức sắc và nhà văn trung ương ở một số Hội Văn học Nghệ thuật địa phương về những người bạn viết khá thành danh mà tôi quen biết, rằng: đã xúc tiến làm hồ sơ đề nghị kết nạp họ vào Hội Nhà văn Việt Nam chưa, thì được trả lời lạnh tanh: văn ấy/ thơ ấy sao vào nổi làng chuyên nghiệp!

 

Một người họ hàng đến gặp tôi dịp tất niên năm ngoái. “Chú có quan hệ rộng, chú xin việc cho cháu nó với, hết bao tiền cũng được”. Anh xoay mãi chén nước đã nguội: “Chạy hết 70 triệu mà chờ sáu tháng nay cháu nó vẫn chưa được vào làm”.

 

Thiết kế Website tại Saco.vn

Top