Quê tôi là một ngôi làng bé nhỏ chỉ vài trăm nóc nhà, chủ yếu toàn mái tranh vách đất, vậy mà có tới 3 cái gò chùa rộng mênh mông. Gò chùa là một bãi tha ma không có nấm mộ, nơi chỉ để chôn những đứa trẻ sơ sinh chết yểu; là nơi khắc ghi ngàn vạn bi kịch của những người phụ nữ luôn phải vật lộn với cuộc sinh đẻ, mà phần nhiều trong số đó là cái chết cả con lẫn mẹ.

 

Tôi thường đến dự thính một câu lạc bộ tiếng Anh cho người bận rộn. Tuần rồi, thầy cho đề: “Hãy tưởng tượng cuộc sống của bạn 10 năm sau”.

 

Đêm tháng 1 trên tàu Trường Sa 571, trong chuyến thay thu quân đầu năm 2018, những chiến sĩ thường ra boong quây quần nói chuyện, uống nước. Người mong đợi về bờ, người háo hức lần đầu ra Trường Sa.

 

Thông tin về việc một cô giáo ở huyện Bến Lức (tỉnh Long An) phải "quỳ gối xin lỗi phụ huynh" là một "cú tát" vào truyền thống tôn sư trọng đạo của người Việt Nam

 

Hôm qua chị Nhung mang một triệu đồng từ Sài Gòn về quê ăn Tết. Chị Nhung có đôi mắt đen dưới vành nón lá, 40 tuổi, quê ở Bình Định. Nửa đời chị đã gánh bánh tráng trộn đi khắp Sài Gòn. Dấu vết chị không bao giờ muốn khoe là vết sẹo chai cứng, to bằng quả trứng vịt màu tím, lõm một miếng trên vai.

 

Tôi đã trải qua nhiều cung bậc cảm xúc bóng đá, trên rất nhiều cương vị khác nhau, đến mức ngỡ như khó có một trận cầu nào có thể khiến mình bay bổng được nữa. Nhưng đến khi chứng kiến U23 Việt Nam loại Qatar để ghi tên mình vào trận chung kết, tôi biết mình đã gặp một điều thần kỳ chỉ có trong giấc mơ.

 

Thiết kế Website tại Saco.vn

Top