Đêm buông tiếng thở nhọc nhằn
Ngỡ đâu nước, lửa cùng lăn về trời
Ngó quanh chật ứ một tôi
Vịn mình vào chữ, lần hồi chờ qua
Tiếng hát chú ve
Rung rinh từng cánh mỏng
Phượng nở đầy khuông nhạc.
Gần bùn vẫn mãi là sen
tỏa hương một cõi, bon chen mặc người
đi đi, ở ở, khóc cười
một lòng tu niệm trọn lời biết ơn
Tự thấy mình nhàn nhạt
xếp bút nghiên đi nằm
lá hờn ai lá rụng
lòng còn nhiều tơ giăng