Con yêu của Mẹ!
Mẹ viết cho con những dòng này khi cơn bão số 5 Matmo đang ào về miền Trung quê ta.
Quay lại câu chuyện của GS Hồ Ngọc Đại. Trên mạng xã hội đang nổi lên hai luồng ý kiến, một phía ủng hộ, một bên phản đối. Rất nhiều bài phản biện đã được đăng đàn, nhiều góp ý khen, chê mang tính học thuật cũng có mà chửi rủa miệt thị cũng nhiều. Vẫn như thường lệ, tôi giữ sự điềm tĩnh cần thiết nhất để tìm hiểu, đánh giá, nhìn nhận ưu khuyết một cách thận trọng. Bởi với tôi, khi ném một viên đá đi cũng cần có trách nhiệm và đó là cách hành xử văn minh.
Thần tượng của tôi - Lincoln từng nói một câu: “Một người đến tuổi 40 thì phải tự chịu trách nhiệm cho tướng mạo của mình”.
Nhân câu chuyện Giáo viên phải quỳ gối xin lỗi phụ huynh, đang gây bức xúc dư luận vì sự tha hóa đạo đức và là một "cú tát" vào truyền thống tôn sư trọng đạo của người Việt Nam, tôi xin kể ra đây một câu chuyện của gia đình tôi.
Đã là đàn ông tốt đương nhiên không cần lo lắng không có ai yêu, nhưng nếu quen người mới trong khi chưa chấm dứt mối quan hệ cũ thì người đó chắc chắn không thể gọi là đàn ông tốt.
Đàn bà lấy chồng như chơi một canh bạc, xinh đẹp, giỏi giang đến mấy cũng không bằng may mắn.