Truy cập: 3,428,057 lượt

Lọ Lem Đất Võ Minh Đan trên Tạp chí Người Làm Báo (Hội Nhà báo Việt Nam)

 

“Đa mang anh” là tập thơ khá xinh xắn của năm tác giả nữ đến từ những vùng đất khác nhau: Thủy Hướng Dương, Minh Đan, Trần Mai Hường, Võ Thi Nhung và Thy Nguyên. Tập thơ đã mạnh dạn khẳng định chất nữ tính, những khao khát bạo liệt rất đàn bà. Những khát khao ấy vốn bị kiềm tỏa bởi cái nhìn đầy định kiến, nếp nghĩ đầy thiển cận còn rơi rớt lại của một bộ phận người trong xã hội “trọng nam khinh nữ” ngày xưa. Đối diện với những quan niệm lạc hậu đó, người phụ nữ nói chung và người phụ nữ làm thơ nói riêng đã phải tranh đấu rất nhiều để vươn lên.

 

Không chị em, không họ hàng, tuổi tầm tầm trang lứa, chung một thế hệ. Tuy họ có 5 quê quán khác nhau, nhưng trời cho cùng cái nghiệp phụ nữ… làm thơ. Hai người hiện trú ở Sài Gòn là Trần Mai Hường và Minh Đan, hai người ở Hà Nội là Thuỷ Hướng Dương và Võ Thi Nhung, một người ở Hải Phòng là Thy Nguyên.

 

Là một thi sĩ trẻ, sinh năm 1979 nơi đất võ Tây Sơn, Bình Định. Là cô gái duy nhất trong một gia đình mô phạm. Cả dòng họ được hấp thụ bởi khí thiêng sông núi của vùng Tây Sơn Hạ. Với Linh Sơn-Giang Kiệt này đã hun đúc nên anh em nhà Tây Sơn tam kiệt, một Bùi nữ tướng kiêu hùng… đã làm rạng rỡ non sông. Và oai thiêng ấy ngàn đời bất diệt. Dòng họ bên ngoại của nữ sĩ cũng nằm trong dòng chảy đó.

 

Tôi đọc bản thảo tập thơ Phút 89 của Minh Đan một mạch rồi cất nó lên giá sách. Tôi không tiếp cận văn bản để xem trong mình sự rung động đến đâu, xem cái hương sắc của thơ Minh Đan có lưu lại sự nồng nàn nào không. Và trong tôi hiện lên một Minh Đan trẻ trung đến già dặn.

 

Lâu nay, tôi chỉ đọc vài ba bài thơ của Minh Đan trên Blog Lọ Lem Đất Võ. Cái tên Blog ấy cũng phần nào nói lên cái chất của Minh Đan: Cô Lọ Lem dễ thương, lại sinh ra ở miền đất võ. Ai về Bình Định mà coi/ Con gái Bình Định múa roi đi quyền. Tôi yêu cái chất trực cảm mạnh mẽ ấy. Nay mới được đọc trọn vẹn tập thơ mang cái tựa rất thể thao: Phút 89, tôi đã bị thơ Minh Đan lôi cuốn.

 

Top