Đơn vị đồng hành
Truy cập: 19,348,971 lượt

Đời người, suy cho cùng, cũng chỉ là những chuyến đi, để rồi ngoảnh lại thấy thứ còn lại duy nhất là tình thương mình đã gieo vào tim ai đó.

Nhịp sống gấp gáp của cuộc sống hiện đại cuốn con người vào vòng xoáy bận rộn khiến ta quên những điều thật nhỏ nhặt nhưng rất đỗi cần thiết để có thể gìn giữ ngọn lửa hạnh phúc.

Kết thúc một chuyến đi công tác vất vả, tôi bước chân vào cửa và nhìn thấy một chậu hoa nhỏ bé, xinh xắn đang trưng trên bàn. Cô chủ nhà mở cửa ra “Ủa, con đi công tác về hả, có mệt không?”. Tôi mỉm cười trả lời “Không mệt lắm ạ. cô mua chậu hoa này ở chợ Bà Chiểu hả cô, xinh quá ạ...”. Cô cười tươi trả lời “Không phải cô mua, là chú mua. Không biết chú mua ở đâu luôn. Con thấy đẹp không?” Tôi cười trả lời “Xinh lắm, con thích quá...”.

Bao lâu rồi cứ vào những ngày năm cùng tháng tận trên đất khách quê người, những đứa con xa xứ lại quay quắt nhớ về quê mẹ, nhớ về một thuở “sen ngó đào tơ” tập tành đóng vai người nội trợ với những công việc nữ công gia chánh để trổ tài khéo tay hay làm với họ hàng gia tộc trong những ngày tết đến xuân về…

Bóc tờ lịch cuối năm lòng tự nhủ: Thế là thời gian lại bắt đầu một chu kỳ mới! Nhưng thời gian là gì nhỉ: Một cuộn chỉ vô hình, đời này qua đời khác thao mãi không ngừng, khúc lành lặn trơn tru, đoạn rối bòng bong không sao tháo gỡ, cuối cùng, nào ai đã nắm được cái lõi chỉ kia để biết cuộc sống thật sự là gì mà con người say mê làm vậy!

 

Giỗ ngoại bao giờ cũng là dịp để tôi la cà lâu trong bếp. Người làm, người nấu, chật nhà, việc đến tay tôi cùng lắm cũng chỉ “xách dì chai mắm”, “lấy chị cái muỗng”. Người ra người vô, đôi lúc còn thấy mình chàng ràng vướng chỗ. Nhưng vẫn cứ thích lê la. Lắm khi còn lót cả dép chóc ngóc ngồi chờ.

Top