Tôi có mảnh vỡ hằn trên khuôn mặt mình
không bác sĩ thẩm mỹ nào xê dịch được
mảnh vỡ in dấu chân trẻ thơ khó nhọc
ngày ngày trách móc tôi
Giao thừa là thời khắc đánh dấu một năm cũ sắp kết thúc. Cùng với sự đầm ấm, no đủ, tiếng cười đùa hạnh phúc từ những chái bếp gia đình, ta nghe đâu đó tiếng thở dài vụn vỡ của những đứa trẻ đường phố… Không nhà, không người thân, không cái ăn cái mặc,… gia tài các em là sự hồn nhiên tóe máu lòng tôi.
Lòng nhu nhược thắp tâm nhang giỗ Tổ
Thẹn bề trên chẳng dám ngẩng mặt nhìn
Lời mê sảng bốn nghìn năm dẫn dụ
Biển bạc rừng vàng ngạo nghễ cầm tin
(Viết khi đọc tin Hà Nội bỏ ra 1.400 tỷ đồng tiền thuế của Nhân Dân xây nghĩa trang cho cán bộ cao cấp)
Tôi đã hai lần hương khói Trường Sơn
Tôi đã hai lần viếng thăm Quảng Trị
Nhưng ngạc nhiên với nghĩa trang 1.400 tỷ
Hà Nội dự xây vườn thượng uyển cho quan
Hãy đặt chúng tôi về đúng vị trí mình
nơi trái bóng lăn cùng buồn vui sân cỏ
cuộc chơi chỉ là chơi
có gì đâu mà thét lửa
vận nước, mệnh nhà không phải chuyện đầu môi