Đất còn xanh
Lo gì không có gạo
Tôi nhường lại những hạt ngọc
Rơi vãi giữa các luống mênh mông
Vui xây tổ cùng chim
Những đòn gió, đòn mưa, lũ quét…
Những phận người may rủi nổi chìm
Mùa thu mênh mông biển nước
Chầm chậm ùa về hẻm sâu ngõ tối
Gặp cuộc đời rất khác ngoài kia
Những đứa trẻ vớt rác kênh rạch
Vui đùa cùng lũ chuột
Chiếc gương thời gian vô tình
Soi bóng người cũ đã phôi pha
Sông Côn võ học còn nhận mặt
Nhờ bài quyền Bình Định gia
Dẫu đi đâu, về đâu, tiếng trống trận Tây Sơn vẫn cứ âm vang trong lồng ngực mỗi người con đất Võ.
Hành lang dài không bóng người
Giấc mơ nói lời của gió
Văng vẳng bên tai những mảnh vỡ
Nơi nào nhọc hơn hoàng cung (?)