Đơn vị đồng hành
Truy cập: 19,811,501 lượt

Nhổ nắng đi rồi

Thành phố chỉ còn những buổi chiều ươn ướt

Con đường quen tên dỗi hờn

Bế thốc tiếng cười di trú

“Những toan tính bầy đàn dí đao vào tôi

dọa tru di sáu ngàn bảy trăm sinh mạng

mặc lời thỉnh cầu vang trong đêm trắng

lưỡi hung thần khát máu cứ vung tay

Xác người bó trong manh chiếu

hồn xuân xanh vất vưởng phía lưng đồi

tim người chết có nao lòng kẻ sống?

ngày tháng bơ vơ đứa trẻ mồ côi

Hết cong lại lún

những con đường mềm mại như nhung

tiếng hồi còi báo động…

 

Trái tim con hai nửa chia đều

phần Tổ quốc, phần dành cha mẹ

xin cho con yêu người khe khẽ

mạnh mẽ, ngoan cường… gửi trọn quê hương

 

Mỗi ngày xem tin ai đó được lên chức

tôi thường nhìn thẳng ngọn núi

dặn mình đừng tin đỉnh cao vừa nhìn thấy 

Hiểm họa loài người là thứ khó lường

 

Top