Họ nghĩ tôi là khỉ
có khả năng làm trò
họ nghĩ tôi học xiếc
trên dòng suối Pô Kô
Xem tuồng hát ngẫm chuyện đời hóa sợ
sự thực bẽ bàng muôn mặt dở hay
đám cưới - đám ma rõ cái chau mày
hội hè buồn - vui, hả hê - bực tức
Mẹ ơi!
Chồng ơi!
Con ơi!
tiếng kêu cứu thất thanh hoảng hốt
trong đêm khuya bão lũ hoành hành
Phóng sinh những cơn mưa cho mùa hạ giải sầu
cho giọt mồ hôi lâm sàng ngừng thở
những thiên thần ngơ ngác
sông trôi...
Nhổ nắng đi rồi
Sài Gòn chỉ còn những buổi chiều ươn ướt
con đường quen tên dỗi hờn
bế thốc tiếng cười di trú
Hôm nay là một ngày khuyết tật tinh thần
Tôi mang đến gương mặt ngu dân thường thấy
Những lời lẽ, những giả thiết… thôi không tung tẩy
Treo bút lên trời ngắm gió mây bay