Trên chiếc sô fa
Lần đầu tiên tôi nằm dài nhiều ngày
Toàn thân chìm vào đại dương bao la
Mười ngón tay đầy nước
Trong tôi không còn cảm giác
Thị lực mờ đi
Thính giác chẳng truyền tín hiệu gì
Khứu giác vô tri
Vị giác cũng rời bỏ mùi hương
Mọi ý thức đóng kín thanh âm bên ngoài
Tôi hoang mang cả trong giấc mơ
Không một hơi gió níu giữ
Kiệt dần kiệt dần
Rồi lịm đi
Như một miếng chanh xác xơ
Nằm giữa căn phòng rộng
Tôi cần chiếc hôn nóng
Hít đầy vào lồng ngực
Nhìn quanh không một ai
Bốn bức tường lạnh lẽo
Đang nuốt chửng bầu trời
Nắng ngủ ở phương nào?
Tôi như con mèo hen
Thất thần trống rỗng.
Sài Gòn - 2021
MINH ĐAN