hết cong lại lún
những con đường mềm mại như nhung
tiếng hồi còi báo động…
trận cuồng phong bất tận
dồn về phía dân những mất mát, chia lìa
tôi đã nghe tiếng xi măng rơi vỡ canh khuya
tiếng rì rầm trải bung lớp nhựa
cả tiếng cười sau lưng nắc nẻ
giấu mặt nụ cười sao giấu nổi gian tham
nứt niềm tin từ vết lún lương tâm
ngàn lời hứa rơi từ từ xuống đáy
lỗi cơn mưa, lỗi thằng đánh máy
ông trùm nào thừa nhận mình sai (?)
rút ngắn hành trình theo tiến độ đã cài
bằng chất lượng lòng tham
bằng thời gian non tuổi
cả trách nhiệm quanh co, đôi chối
nghe con đường kể tội lưu manh
một trăm năm quỳ gối, rửa chân
không xây nổi một đời tử tế
cao tốc nhiệm kỳ, nỗi đau thế hệ
cơn bão thành phép thử lương tri.