Làm sao đào thoát khỏi nỗi đau
Mỗi lỗ chân lông như có kim châm chích vào
Ánh trăng dẫn đường xác lá
Tả tơi lối về
Bản nhạc không lời dỗ tôi
Bằng sự cố gắng vô hình
Hi vọng xoa dịu thành phố ngập ngụa trong dòng sông nước mắt
Từ trong nhà quàn
Thi hài lá rụng mùa thu
Mảnh buồn mọc rễ chân tôi
Nhích đi nặng một kiếp người
Trên chiếc sô fa
Lần đầu tiên tôi nằm dài nhiều ngày
Toàn thân chìm vào đại dương bao la
Mười ngón tay đầy nước
Một vạch rồi hai vạch
Chiếc khẩu trang ngơ ngác
Nỗi lo ngập lụt phố
Những câu chuyện anh hùng
Những cuộc giải cứu kỳ tích
Nhiều lời ngợi ca cất lên
Nhiều tiếng vỗ tay tán tụng
Chúng ta nghe thấy mỗi ngày
Vẫn chưa đủ kể hết