Thơ trẻ, truyền thống và cách tân qua vài bình diện khai thác đã đặt ra những vấn đề cần giải quyết trong sự tìm tòi và sáng tạo nghệ thuật…
Không phải ngẫu nhiên tình yêu quyện lấy thơ ca một cách diệu kỳ như thế. Cái mông lung cảm xúc của tâm hồn đã hóa thành những tâm tư, những mảng màu đa sắc thái để rồi từ đó cứ du dương bước vào địa hạt văn chương một cách nhẹ nhàng, sâu lắng. Có những điều ở trên đời không phải hễ thay phiên nhau là gánh nổi, là sẻ chia nổi càng đặc biệt hơn là trong tình yêu. Người đàn ông có đăm say cách mấy thì chất tình trong thơ cũng chẳng bao giờ so được với nửa phần kia tạo hóa ban tặng cho mình.
“Chạm một miền Xuân” là thành quả từ cuộc thi “Lục bát Tết” được Saigon Books lần đầu tổ chức, tập hợp 158 bài thơ của 50 tác giả vào chung khảo. Chỉ trong thời gian 2 tuần diễn ra, vậy nhưng đã có gần 1.000 bài thơ được gửi về. Chừng ấy cho thấy tình yêu thơ ca vẫn luôn ăm ắp trong tâm hồn mỗi người.
Ngày Thơ Việt Nam ngày càng mở rộng, năm nay được đồng loạt tổ chức tại nhiều địa phương trong cả nước, là tín hiệu vui cho những người yêu thơ. Tôi chợt nhớ tới tập tiểu luận về thơ của nhà thơ Nguyễn Đức Tùng "Thơ cần thiết cho ai?".
Nhiều thế kỷ nay, phê bình văn học luôn có một số phận hẩm hiu, bị coi thường, đánh giá thấp, bị coi như những kẻ “ăn theo nói leo”. Từ độc giả cho tới những nghệ sĩ sáng tác đa số đều gán cho Phê bình văn học những ngôn từ mỉa mai nhất có thể, nào thì “con rận trong ổ khóa văn chương”, “kẻ phủi bụi trên áo nhà quý tộc”, “các thái giám trong cung cấm: họ biết phải làm gì, họ nhìn thấy người khác làm, nhưng chính bản thân họ lại không thể làm được”…
“Rốt cuộc, cái còn lại của văn xuôi là nhân vật. Đọc xong một tác phẩm, người ta có thể quên tên tác phẩm, có thể quên tên người viết, nhưng nhớ được nhân vật. Đấy là tác phẩm thành công”.