Từ trong nhà quàn
Thi hài lá rụng mùa thu
Mảnh buồn mọc rễ chân tôi
Nhích đi nặng một kiếp người

Bao nhiêu nước mắt gột sạch nỗi đau
Bao nhiêu câu thơ hóa vàng giải thoát
Xin giữ lại hơi thở em, anh
Chiếc lá xanh cuối cùng
Trong ngày bỗng nhiên héo úa
Lời nguyện cầu vô danh
Trên con đường thênh thang
Bồ câu say sưa mổ thóc
Hoa dại điềm nhiên tỏa hương
Từng lớp người đi sương lạnh
Thơ tôi run run khánh kiệt.
Sài Gòn - 2021
MINH ĐAN