Truy cập: 3,358,029 lượt

Giữa một đô thành hoa lệ, trong cơn lốc xoáy của thơ tân hình thức, thơ sex, tác giả nữ thế hệ cuối 7x Minh Đan lặng lẽ đi trên một lối riêng, không ồn ào, không khoa trương, không thét gào. Hình như Minh Đan mượn thơ để giải bày tâm sự đời mình hay nói đúng hơn là một phần đời nồng nàn yêu thương, nhưng tận cùng đau khổ.

 

Đọc Tình riêng, tập thơ chỉ xoay tròn một chủ đề duy nhất, viết cho người mình yêu với những kỷ niệm nồng ấm, khâm phục, day dứt, với bất công của số phận khắc nghiệt đã đổ ập lên tâm hồn trong trẻo của người phụ nữ nhỏ nhoi đang say đắm bước vào ngưỡng cửa nồng nàn của hạnh phúc lứa đôi.

 

Minh Đan đã trưởng thành trong thơ, đã già dặn trong cách biểu cảm tình yêu đầu đời. Một nhà báo được trang bị một hồn thơ thì cách nhìn sự việc có thêm màu sắc, bớt đi phần sơ cứng vốn sẵn có trong cuộc đời trần trụi…

 

Minh Đan rất cẩn thận trong từng câu, chữ, ý tứ sâu xa nhưng cũng không kém phần sôi nổi cuồng nhiệt khi da diết nhớ người yêu “Tháng rồi rạo rực nhớ… mùi anh/ Mùi của yêu thương giấc mộng lành/ Mùi của Nha Trang, mùi biển mặn…”.

 

Top