Truy cập: 3,696,888 lượt

Nhà thơ Dương Phượng Toại

Đọc chùm thơ tâm huyết thế sự của nhà thơ Minh Đan, tôi bắt gặp một giọng thơ đầy chí khí của nữ sĩ đất Võ.

 

Đọc lên khiến ta không thể bàng quang trước những gì nóng bỏng của đất nước.

Quốc sự lâm nguy, thất phu hữu trách! Một câu thơ cũng có thể chắp cánh nỏ thần!

 

BẤT LỰC

 

Xã hội đầy những máy photocopy, máy ghi âm

ra rả đêm ngày, vẹt còn ganh ghét

những thiên thần khoe nanh bốc phét

đời đã đêm

lòng chật ứ nỗi buồn

 

Xã hội đầy những diêm vương

loài quỷ dữ thay nhau rỉa thịt

ăn tạp và cướp bóc

tình người mơ kiếp đầu thai

 

Xã hội đầy những lưu manh

đường đang thẳng, lòng người cong mềm mại

chuyến xe chủ quyền chở dòng đời oan trái

anh em trở mặt tương tàn

 

Con đường ngay thẳng nào mà nét chữ không thể đi ngang?

tôi đã hỏi và học cách trả lời bằng im lặng

những cơn bão hung hăng bước về phía nắng

cũng vỡ òa thất vọng

về thôi.

saigon, 18/5/2014

 

ANH HÙNG CHÂN ĐẤT

 

Vòi rồng lịch sử

phun ngược vào Tiên Lãng

bế thốc những bá kiến hung hăng

xuyên thủng tầng ô zôn thế hệ @

 

Hoa cải Văn Vươn trổ bông

hương hút mật những con ong vô lại

đánh đuổi bầy sâu đục hại

sự thật trên môi chí phèo

 

Cái bụng có thể đói meo

cái đầu không hàng nghịch tặc

tổ tiên Văn Lang ai có quyền bứng gốc?

hãy nói thử nghe!

 

Ruộng muối, đầm tôm: tài sản của dân

cọng rau, đọt mía: nuôi trí khôn dân

ai có quyền khảo tra?

ai dã tâm tước đoạt?

giọt mồ hôi giết chết bầy sói

những con thú bất kham biết sủa tiếng người

 

Trả lại đồng khô giọt nước phù sa

trả lại nhà nông bát cơm khét nắng

đánh thức đức tin cong đuôi lẩn trốn

người thật người hơn sau mặt nạ chiều.

saigon, 2/4/2013

 

IM LẶNG & NGHE

 

Có ai hiểu mình đang làm gì?

khi Tổ quốc khản lời thúc giục

đâu đó vỉa hè nụ cười hóa bụt

đâu đó chửi thề văng tục lên gân

 

Chúng ta sống hay tồn tại bản năng?

im lặng hay cất cao tiếng nói?

những con chim trong lồng son múa rối

để mặc bầu trời cô đơn

 

Dẫu ngày mai bị vứt xuống đường

ngọc ngà bầm dập trước dùi cui họng súng

ngẩng cao đầu khẳng định chủ quyền

“Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam” kiên dũng

 

Muốn viết nhiều cho ứ nghẹn chuyển rung

muốn thốt lên ngàn lời tức tưởi

mặt trời đỏ giá như đốt được những thân sâu khoét

bén đường gươm chặt đứt những tham tàn

 

Ôi quê hương sắp mất tuổi xuân

bụi trần thế bủa vây tròng mắt

phía sau tôi giấc mơ nào im bặt

còn giấc mơ nào người đã giấu ven sông?

 

Chữ của tôi băng qua những cánh đồng

xếp dọc ngang gánh nỗi đau cây lúa

xếp thấp cao gánh vết bầm thân mía

tìm giọt mưa tưới tắm bước chân trần

 

Biển đảo ơi, dòng máu Lạc Hồng

bốn ngàn năm còn đỏ tươi ngực mẹ

bóng quân thù ngoài khơi xa, mặc kệ

phù sa tôi gọi mẹ buốt se lời.

saigon, 10/5/2014

--------------------------------

Quảng Ninh

DƯƠNG PHƯỢNG TOẠI

Top